๑๑۩۞۩๑๑:-† `°¤ø,VươngQuốcA2¦:-º.·´¯๑๑۩۞۩๑๑ - Trường THPT Phan Bội Châu - Design by Hoavokhuyet
๑๑۩۞۩๑๑:-† `°¤ø,VươngQuốcA2¦:-º.·´¯๑๑۩۞۩๑๑ - Nơi kết nối trái tin bạn bè
Trường THPT Phan Bội Châu - Design by Hoavokhuyet and Surugaren


Đăng ký một tài khỏan mới để sử dụng hết chức năng của diễn đàn hoặc đăng nhập để có thêm những người bạn mới!

Nếu có thắc mắc gì có thể liên hệ với admin của diễn đàn với địa chỉ : hoa_vo_khuyet_0123@yahoo.com hoặc huy_thieu_gia_113@yahoo.com

----------------------------------------------------------------------------
BQT : HVK & QUANGHUY

๑๑۩۞۩๑๑:-† `°¤ø,VươngQuốcA2¦:-º.·´¯๑๑۩۞۩๑๑ - Trường THPT Phan Bội Châu - Design by Hoavokhuyet

๑๑۩۞۩๑๑:-† `°¤ø,VươngQuốcA2¦:-º.·´¯๑๑۩۞۩๑๑ -Nơi tình Bạn bất diệt
Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
<Bookmark and Share topic này với bạn bè
 

 HÃY ƯỚC MƠ ĐI CON GÁI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Mon May 25, 2009 2:27 pm

avatar
.........................
noixaxam

Trung sĩ

Trung sĩ

Nhóm : Siêu quản lý
huân chương :
Cung đạo : Cự Giải
Riêng tư : Độc thân
Giới tính : Nữ
Zodiac : Cancer
Tuổi : Rooster
Tổng số bài gửi : 132
Điểm của bạn : 1152
Sinh nhật : 18/07/1993
Join date : 18/05/2009
Age : 24
Đến từ : Đâu đó
Nghề : .........................
Humor : .........................

Bài gửiTiêu đề: HÃY ƯỚC MƠ ĐI CON GÁI

 
Từ năm 4 tuổi, bố đã ước mơ trở thành phi công.
Lớn thêm một chút nữa, bố lái một chiếc 747 chạy bằng bin với động cơ êm ru và đèn hiệu nhấp nháy, bay qua những làng mạc, nhà cửa được dựng bằng những miếng ghép hình. Bố cũng khiến cho những "dân làng tưởng tượng" phải trầm trồ kinh ngạc bằng đủ những trò mà một chiếc 747 thật sự chẳng bap giờ làm được, bao gồm lộn nhào, quay vòng hoặc bay giật lùi.
Đến những năm tuổi teen, bố thường xuyên chạy xe ra sân bay trong thành phố và ngắm những chiếc máy bay thương mại cất cánh, hạ cánh, mỗi lần suốt hàng tiếng đồng hồ. Bố sẽ ngồi yên trên xe, mở mở to mắt dõi theo những chiếc máy bay rền vang lướt ngay trên đầu mình. Và bố mê tít cái cảm giác chiếc xe của mình cứ rung lên mỗi khi có máy bay cất cánh hoặc hạ cánh.
Nhưng rồi ông bà nội không ủng hộ bố với giấc mơ đó. Ông bà nói: "Con nên tập trung vào những điều thực tế hơn".
Và bố bỏ qua giấc mơ của mình để rồi cũng quên dần nó đi. Bố đi thi đại học, kiếm được một việc làm trong ngân hàng, rồi bước chân vào thị trường chứng khoán và chỉ vài năm sau, bố có mức thu nhập gồm 6 con số khiến rất, rất nhiều người phải mơ ước.
Rồi đến một hôm, một vị sếp của bố nói rằng anh ta đang tập lái máy bay. Bố như được nhắc nhở về một điều rất quan trọng đối với mình. Dù gì, bố cũng đang kiếm được khối tiền và dễ dàng tham gia vào các khóa học lái. Nhưng bố rất bận, bố vùi đầu vào công việc từ sáng đến tối-đừng nghĩ đến cuối tuần và các kì nghĩ. Cho nên bố, một lần nữa, lại bỏ qua giấc mơ của mình.
Sau gần 15 năm làm trong ngành chứng khoán, bố bắt đầu thấy chán nản và lạibỏ tất cả để chuyển đến Detroit, trở thành một diễn giả và tác giả. Trong khi cố gắng theo đuổi công việc này với mức thu nhập thấp hơn hẳn và không ổn định, bố lại "gặp" một thông tin khiến bố hok thể hok nghĩ tới.
Đó là bố xem tin tức trên mạng, và bố đã nhìn rất lâu vào màn hình với đường dẫn có nói về các phi công "lạ lùng": "Hội phi công khiếm thính quốc tế".
Giấc mơ của bố đã quay trở lại
Bố bấm vào đường dẫn, ngạc nhiên tới mức thốt ra miệng: "Chẳng lẽ có những phi công mà hok nghe được tiếng gì sao?". Và bố, một lần quyết định - lần này phải nắm lấy cơ hội của mình. Chẳng lẽ những người khiếm thính còn theo đuổi được ước mơ của họ trong khi bố thì không?.
Nhưng lại còn một vấn đề nữa.
Làm sao bố có tiền theo học? Ai cũng biết học lái máy bay hok đơn giản, hok nhanh chóng, và càng không thể không tốn kém. Lâu nay bố đã không còn mức thu nhập thường xuyên với 6 chữ số, mà chỉ vừa đủ sống. Nhưng dù sao, bố vẫn muốn thử xem.
Thế là vào một ngày nắng ấm và gió nhẹ, bố đến địa chỉ cho trên web và được gặp một người hướng dẫn bay. Sau khi nói chuyệ hàng tiếng đồng hồ về niềm đam mê của bố, rằng bố có thể hok có đủ tiền để trả ngay một lúc nhưng bố sẽ trả dần, thì ông ấy nói rất nghiêm túc:
- Tôi rất hân hạnh được hướng dẫn cho anh. Chúng ta sẽ thỏa thuận một khóa học đặc biệt: "miễn phí hoàn toàn".
Dường như thời gian chợt dừng lại. Ông ấy nhìn thấy vẻ ngạc nhiên trên mặt bố tôi, liền hỏi:
- Khi nào chúng ta bắt đầu được?
- Ah...um...ngày mai được không ạ?
Ông thầy hướng dẫn nháy mắt và bắt tay bố:
- Chắc chắn là được rồi!
Kế từ hôm đó, một loạt những điều kì diệu cứ nối tiếp nhau xảy ra. Bố được nhận vào làm part-time ở chính sân bay địa phương, nơi vị thầy hướng dẫn cũng làm việc. Sau đó bố còn được biết rằng họ cho nhân viên thuê máy bay với giá rẻ. Cứ như vậy, bố nhận được rất nhiều trong suốt khóa học của mình.
Vài tháng sau, bố tôi trở thành phi công có bằng hẳn hoi - đứng vào một ngày trước sinh nhật mình. Từ hồi đó, bố đã bay hàng ngàn dặm qua Michigan, Kansas và cả New York trong những kì nghĩ Giáng sinh và năm mới. Chuyến bay ngang qua đất nước để đến thăm quê hương bố giống như một giấc mơ thành hiện thực. Ông bà đã ra tận sân bay để đón bố, với tất cả tự hào.
Tất cả những điều bố muốn nói là gì, con gái? Đó là khi con có một ước mơ và quyết định mang ước mơ ấy trong tim mà bước tới thì cả thế giới như sẽ mở cửa đón con. Con sẽ hok phải nuối tiếc.
Bố khẳng định với con rằng những ước mơ có thể thành hiện thực, nếu con chọn lựa cách theo đuổi chúng, ngay cả khi tất cả mọi người khác nói không thể.
HÃY ƯỚC MƠ ĐI, CON GÁI! VÀ HÃY BƯỚC TỚI.....

 

HÃY ƯỚC MƠ ĐI CON GÁI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
๑๑۩۞۩๑๑:-† `°¤ø,VươngQuốcA2¦:-º.·´¯๑๑۩۞۩๑๑ - Trường THPT Phan Bội Châu - Design by Hoavokhuyet :: Con trai vs con gái :: Bạn bè cùng tâm sự-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com